Lý do Sartre từ chối giải Nobel được thấy rõ trong “Les Mots” (Lời Nói). Ông coi sách vở như những nấm mồ, và tủ sách như một nghĩa trang. Tư tưởng được đưa vào sách vở để chết và rữa nát trong đó. Chết, vì không còn được cập nhật, không còn có thể “tiến hóa”. Rữa nát vì tất cả những gì nói ra vào một thời điểm sẽ bị phủ định, gạt bỏ, một phần hay toàn thể, sau đó.

Giải Nobel tưởng thưởng toàn bộ công trình, tác phẩm của một nhà văn. Nếu Sartre nhận giải Nobel, thì ông phải tự coi như mình đã chết, đã được cho vào mồ, vào nghĩa địa, như những quyển sách đã mất tác giả. Sartre cho rằng mình vẫn sống, vẫn hiện hữu, và hiện hữu, đối với ông, là một tiến trình, một “dự án” luôn được cập nhật, hôm nay khác với hôm qua, ngày mai khác ngày hôm nay.

Ông không thể chấp nhận để người ta nhét vào một ngôi mộ, sau khi đậy nắp quan tài với một giải thưởng tôn vinh “toàn bộ” công trình văn học và tư tưởng của mình, như thể nó đã chấm dứt, nó chỉ là thế !

Điều ấy phản lại thái độ “Hiện Sinh”.

Nguyễn Hoài Vân
27/10/2014
Tác giả gửi đến Diễn đàn Triết học Việt Nam.

Tải xuống Ebook Tuyển tập các bài viết của nhà nghiên cứu triết học Nguyễn Hoài Vân tại: Download

Advertisements