Bài tập số 8: Năm 1923, tiền lương trung bình của 1 công nhân công nghiệp chế biến ở Mỹ là 1.238 đô-la/năm, còn giá trị thặng dư do 1 công nhân làm ra là 2.134 đô-la. Đến năm 1973, những chỉ tiêu trên tăng lên tương ứng là 1.529 đô-la và 5.138 đô-la.
Hãy xác định trong những năm đó thời gian của người công nhân lao động cho mình và cho nhà tư bản thay đổi thế nào, nếu ngày làm việc là 8 giờ?

Trả lời:
-Thời gian lao động cần thiết giảm từ 2,94 xuống 1,83 giờ.
-Thời gian lao động thặng dư tăng từ 5,06 lên 6,17 giờ.

Lời giải: Trong 1 ngày lao động 8 giờ, công nhân công nghiệp chế biến ở Mỹ năm 1923 tạo ra một giá trị mới (v+m) là : 1.238+2.134=3.372 đô-la.
Vậy thời gian cần thiết để tái sản xuất sức lao động, tức thời gian lao động cần thiết là : 8 giờ x1.238 đô-la /3.372 đô-la =2,94 giờ.
Thời gian lao động thặng dư (tạo ra m cho nhà tư bản): 8 giờ-2,94 giờ =5,06 giờ.
Tương tự như trên, năm 1973, thời gian lao động cần thiết:
8 g x 1.529 đô-la/(1.529 đô-la +5,138 đô-la)= 1,83 g.
Thời gian lao động thặng dư = 8g-1,93g-6,17 g.

Đáp số: -Thời gian lao động cần thiết giảm từ 2,94 xuống 1,83 giờ.
-Thời gian lao động thặng dư tăng từ 5,06 lên 6,17 giờ.

Nhận xét: Như đã nói, Diễn đàn Triết học Việt Nam không coi Mac-Lenin là triết học đúng nghĩa.
Để tải xuống máy tính trọn bộ tài liệu 88 bài tập và đáp án kinh tế chính trị Mac-Lenin, nhấp tại Download ( chờ 5 giây và skip add)

Advertisements